Trời Nam trong tiết thanh xuân
Mai vàng khoe sắc bâng khuân lòng người
Toát ra một nét sáng ngời
Ánh lên trọn sắc người đời say mê
Lòng người chẳng dễ hả hê
Nhìn về phương Bắc đê mê trong lòng
Mặc cho bão táp mưa giông
Tiền thì eo hẹp, vẫn mong khóm Đào
Đào kia khoe sắc mời chào
Ánh hồng tha thướt nhường nào kiêu sa
Cụ bay ở trển rầy la
Nẹt đàn cháu chắt: "Phải ra khóm Đào!"
Thằng cu chả dám hô hào
Ra ngoài đầu ngõ đem vào ít sơn
Họa lên cho cụ giải cơn
Thôi thì cũng ráng đủ đơn Mai Đào
-- Hứa Ngạng Thi Nhân --